Ân xá Quốc tế- Hành động khẩn cấp: Người hoạt động nhân quyền bị từ chối chăm sóc y tế

download-300x151

Ân xá Quốc tế- Hành động khẩn cấp: Người hoạt động nhân quyền bị từ chối chăm sóc y tế

Ân xá Quốc tế, ngày 02 tháng 02 năm 2016

Bản dịch của Vũ Quốc Ngữ

Nhà hoạt động nhân quyền Việt Bùi Thị Minh Hằng đang bị khước từ điều trị y tế về nhiều vấn đề về sức khỏe cho dù đã yêu cầu nhiều lần. Cô đang bị giam với án tù ba năm về cáo buộc “gây rối trật tự công cộng”.

Bùi Thị Minh Hằng, bị giam giữ kể từ tháng 2 năm 2014, đang ở tình trạng sức khỏe rất kém. Cô bị loét dạ dày nghiêm trọng, huyết áp thấp, đau khớp, đau đầu thường xuyên và mất trí nhớ. Mặc dù lặp đi lặp lại yêu cầu, cô không nhận được điều trị y tế và do vậy sức khỏe của cô có nguy cơ bị suy giảm hơn nữa.

Bùi Thị Minh Hằng bị bắt vào ngày 11 tháng 2 năm 2014 khi cô cùng với một nhóm 20 người khác đến thăm luật sư nhân quyền Nguyễn Bắc Truyền, người đã bị đánh đập và bắt giữ để thẩm vấn bởi cảnh sát vào ngày 9 tháng 2 tại tỉnh Đồng Tháp. Nhóm này đang đi trên xe máy từ thành phố Hồ Chí Minh thì họ đã bị chặn lại bởi cảnh sát giao thông cách điểm đến của họ khoảng 10 km. Sau đó, họ bị tấn công bởi một nhóm đông bao gồm nhiều sỹ quan an ninh và nhiều người đàn ông không xác định khác. Cả nhóm những người hoạt động nhân quyền bị đánh bằng dùi cui và nhiều vũ khí khác, trước khi bị bắt và đưa đến đồn cảnh sát Lập Võ để thẩm vấn. Ngày 12 tháng 2, Bùi Thị Minh Hằng và hai người khác bị buộc tội gây “tắc nghẽn giao thông nghiêm trọng ” theo Điều 245 của Bộ luật Hình sự còn 18 người khác đã được trả tự do. Ba người đã bị xử vào ngày 26 tháng 8 năm 2014 bởi Tòa án Nhân dân tỉnh Đồng Tháp, và Bùi Thị Minh Hằng đã bị kết án ba năm tù giam. Sau đó, tòa phúc thẩm giữ nguyên bản án của tòa sơ thâmt.

Bùi Thị Minh Hằng là một nhà hoạt động nổi tiếng tại Việt Nam bởi cô tham gia nhiều cuộc biểu tình ôn hòa phản đối các hành động của Trung Quốc ở Biển Đông nơi mà Việt Nam và Trung Quốc có tranh chấp lãnh thổ và lãnh hải. Cô cũng đã trợ giúp nạn nhân bị chính quyền tịch thu đất đai, phổ biến Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền cho cộng đồng và hỗ trợ cho các nhà hoạt động nhân quyền khác. Cô hiện đang bị giam giữ tại nhà tù Gia Trung tỉnh Gia Lai ở Tây Nguyên, cách nơi gia đình cô sinh sống 1.000 km, do vậy việc viếng thăm cô rất khó khăn.

Hãy viết ngay lập tức bằng tiếng Anh, tiếng Việt hoặc ngôn ngữ của quý vị:

Đòi hỏi chính quyền thả Bùi Thị Minh Hằng ngay lập tức và vô điều kiện, khi cô là một tù nhân lương tâm bị giam giữ chỉ bởi vì các hoạt động ôn hòa bình nhằm bảo vệ nhân quyền;

Thúc giục các cơ quan chức năng trong khi vẫn còn giam giữ cô cần cung cấp chăm sóc y tế và điều trị thích hợp cho cô phù hợp với các tiêu chuẩn tối thiểu của Liên Hợp Quốc đối với người bị cáo buộc, trong đó có quyền tiếp cận gia đình và bác sĩ.

Xin gửi yêu cầu trước 15 tháng 3 năm 2016 để:

Bộ trưởng Bộ Công an

Đại tướng Trần Đại Quang

Bộ Công an

44 Yết Kiêu, quận Hoàn Kiếm

Hà Nội, Việt Nam

Liên hệ qua mạng:

http://www.mps.gov.vn/web/guest/contac

t_english

Đồng kính gửi:

Bộ trưởng Bộ Ngoại giao

Phạm Bình Minh

Bộ Ngoại giao

1 Tôn Thất Đàm, quận Ba Đình

Hà Nội, Việt Nam

Fax: + 844 3823 1872

Email: bc.mfa@mofa.gov.vn

Đồng thời, gửi bản sao cho đại diện ngoại giao Việt Nam tại đất nước của quý vị. Xin vui lòng chèn địa chỉ địa ngoại giao dưới đây:

Tên Địa chỉ 1

Địa chỉ 2

Địa chỉ 3

(kèm theo số máy Fax và Email)

Vui lòng kiểm tra bưu điện khu vực của quý vị nếu kiến nghị được gửi sau ngày trên.

THÔNG TIN BỔ SUNG

Bùi Thị Minh Hằng đã hai lần tiến hành tuyệt thực trong trại giam. Lần tuyệt thực thứ nhất là trong quá trình giam giữ trước khi xét xử, khi đó cô bị biệt giam từ khi bị bắt vào ngày 11 tháng 2 cho đến cuối tháng ba khi cô được phép gặp con trai và luật sư. Lần sau vào tháng Tư năm 2015 để phản đối cách đối xử phân biệt của giám thị và sự quấy nhiễu của nhiều tù nhân khác.

Tổ chức Ân xá Quốc tế coi Bùi Thị Minh Hằng là một tù nhân lương tâm, bị giam giữ chỉ vì thực hiện quyền của mình để tự do phát biểu một cách ôn hòa. Các cáo buộc chống lại cô ấy và hai nhà hoạt động nhân quyền khác được bịa đặt với động cơ chính trị. Nhiều nhà hoạt động xã hội thường xuyên bị đánh đập một cách vô cớ bởi nhân viên an ninh và nhân viên mặc thường phục nhưng không có quan chức cảnh sát nào phải chịu trách nhiệm mặc dù các nạn nhân bị tấn công gửi tố cáo lên các cơ quan chức năng.

Việt Nam là một quốc gia thành viên của Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị, một công ước bảo đảm các quyền tự do ngôn luận, lập hội và hội họp ôn hòa. Tuy nhiên, những quyền này bị hạn chế nghiêm trọng trong pháp luật và thực tiễn tại Việt Nam.

Những điều khoản mơ hồ trong phần an ninh quốc gia của Bộ luật Hình sự 1999 của Việt Nam và Điều 258 (Lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của các tổ chức và /hoặc công dân) thường được sử dụng để kết tội nhiều nhà bất đồng chính kiến và người hoạt động ôn hòa. Trong một số trường hợp, cáo buộc vô căn cứ chống lại các nhà hoạt động ôn hòa được tạo ra, chẳng hạn như Điều 161 với tội danh “trốn thuế” và Điều 245 cho tội danh “gây rối trật tự công cộng”. Những người có nguy cơ bao gồm những người ủng hộ thay đổi chính trị một cách hòa bình, người chỉ trích chính sách của chính phủ, hoặc kêu gọi tôn trọng nhân quyền. Hàng chục blogger, người hoạt động công đoàn độc lập và các nhà hoạt động về quyền sử dụng đất, các nhà hoạt động chính trị, những người theo tôn giáo, bảo vệ nhân quyền và nhà hoạt động công bằng xã hội, và thậm chí cả nhạc sĩ hiện đang bị cầm tù vì các hoạt động ôn hòa của họ.

Điều kiện sống trong nhà tù ở Việt Nam thì rất khắc nghiệt, thiếu thức ăn và chăm sóc sức khỏe theo yêu cầu tối thiểu quy định trong Quy tắc tối thiểu của Liên Hợp quốc và nhiều tiêu chuẩn quốc tế khác. Các tù nhân lương tâm đã bị biệt giam như một hình phạt hoặc bị cô lập trong thời gian dài. Họ cũng bị ngược đãi, bị đánh đập bởi các tù nhân khác mà không có sự can thiệp của cai ngục. Một số tù nhân lương tâm thường xuyên bị di chuyển giữa các cơ sở giam giữ khác nhau mà gia đình của họ thường không được thông báo kịp thời. Một số tù nhân lương tâm đã tiến hành tuyệt thực để phản đối điều kiện giam giữ khẵc nghiệt.

Nguồn: https://www.amnesty.org/en/documents/asa41/3368/2016/en/

URGENT ACTION

HUMAN RIGHTS DEFENDER DENIED MEDICAL CARE

Vietnamese human rights defender Bùi Thị Minh Hằng is being denied medical treatment for various health problems, despite repeated requests. She is serving a three-year sentence on fabricated charges of “causing public disorder”.

Bùi Thị Minh Hằng, imprisoned since February 2014, is in poor health. She has a painful stomach ulcer, low blood pressure, joint pain, frequent severe headaches and occasional blackouts. Despite repeated requests, she has received no medical treatment, and her health is at risk of deteriorating further.

Bùi Thị Minh Hằng was arrested on 11 February 2014 as she travelled with a group of 20 others to visit human rights lawyer Nguyễn Bắc Truyển, who had been attacked and detained for interrogation by police on 9 February in Dong Thap province. The group were travelling on motorbikes from Ho Chi Minh City when they were stopped by traffic police about 10 km from their destination. They were then attacked by a large group of security officials and other unidentified men and beaten with truncheons and other weapons, before being arrested and taken to Lap Vo police station for interrogation. On 12 February Bùi Thị Minh Hằng and two others were charged w ith causing “serious obstruction to traffic…” under Article 245 of the Penal Code; 18 others were released. They were tried on 26 August 2014 by Dong Thap Provincial People’s Court, and Bùi Thị Minh Hằng was sentenced to three years’ imprisonment. The sentence was upheld on appeal.

Bùi Thị Minh Hằng is an outspoken activist, well-known in Viet Nam for her participation in peaceful anti-China protests over the long-running territorial disputes in the South China/East Sea. She has also helped victims of land confiscation, disseminating the Universal Declaration of Human Rights to communities and extending support to other human rights activists. She is currently detained at Gia Trung Prison in Gia Lai province in the Central Highlands, some 1,000 km from where her family lives, making visits very difficult.

Please write immediately in English, Vietnamese or your own language:

Demanding the authorities release Bùi Thị Minh Hằng immediately and unconditionally, as she is a prisoner of conscience detained solely for her peaceful activities defending human rights;

Urge the authorities that while still detained, she should be immediately provided with appropriate medical care, and treated in accordance with the UN Standard Minimum Rules for the Treatment of Offenders, including access to family and doctors.

PLEASE SEND APPEALS BEFORE 15 MARCH 2016 TO:

Minister of Public Security

Gen Tran Dai Quang

Ministry of Public Security

44 Yet Kieu Street, Hoan Kiem district

Ha Noi, Viet Nam

Online contact form:

http://www.mps.gov.vn/web/guest/contac

t_english

Salutation: Dear Minister

Minister of Foreign Affairs

Pham Binh Minh

Ministry of Foreign Affairs

1 Ton That Dam Street, Ba Dinh district

Ha Noi, Viet Nam

Fax: + 844 3823 1872

Email: bc.mfa@mofa.gov.vn

Salutation: Dear Minister

Also send copies to diplomatic representatives accredited to your country. Please insert local diplomatic addresses below:

Name Address 1 Address 2 Address 3 Fax Fax number Email Email address Salutation Salutation

Please check with your section office if sending appeals after the above date.

ADDITIONAL INFORMATION

Bùi Thị Minh Hằng has twice undertaken a hunger strike during her imprisonment. Firstly in pre-trial detention when she was held incommunicado from the time of her arrest on 11 February until the end of March when she was allowed to meet her son and a lawyer. Then in April 2015, in protest at abusive treatment by prison guards and harassment by other prisoners.

Amnesty International considers Bùi Thị Minh Hằng to be a prisoner of conscience, held solely for peacefully exercising her right to freedom of expression. The charges brought against her and her co-defendants are fabricated and politically-motivated.

Unprovoked physical attacks by security officers, plain-clothed police and unidentified men against activists have become more frequent. No one has been held accountable, despite complaints having been made by victims of attacks to the authorities.

Viet Nam is a state party to the International Covenant on Civil and Political Rights which guarantees the rights to freedom of expression, association and peaceful assembly. However, these rights are severely restricted in law and practice in Viet Nam.

Vaguely worded articles in the national security section of Viet Nam’s 1999 Penal Code and Article 258 (Abusing democratic freedoms to infringe upon the interests of the State, the legitimate rights and interests of organizations and/or citizens) are frequently used to criminalize peaceful dissenting views or activities. In some cases, baseless charges against peaceful activists are fabricated, such as Article 161 for “tax evasion” and Article 245 for “causing public disorder”. Those at risk include people

advocating for peaceful political change, criticizing government policies, or calling for respect for human rights. Dozens of bloggers, labour rights and land rights activists, political activists, religious followers, human rights defenders and social justice activists, and even song writers are currently imprisoned for their peaceful activism.

Prison conditions in Viet Nam are harsh, with inadequate food and health care that falls short of the minimum requirements set out in the UN Standard Minimum Rules and other international standards. Prisoners of conscience have been held in solitary confinement as a punishment or in isolation for lengthy periods. They have also been subjected to ill-treatment, including beatings by other prisoners with no intervention by prison guards. Some prisoners of conscience are frequently moved from one detention facility to another, often without their families being informed. Several prisoners of conscience have undertaken hunger strikes in protest at abusive treatment and poor conditions of detention.